Các Nguyên Tắc Bầu Cử Dân Chủ

Ai được bầu

Theo Điều 1, đoạn 2 của Hiến pháp những ai có quyền bầu người đại diện tại Hạ viện Hoa kỳ thì cũng có quyền bầu ‘đa số các ngành của cơ chế Lập pháp của Tiểu bang’. Ngoài việc ấn định một số các điều kiện cho các chức vụ quốc gia, Hiến pháp để quyền ấn định các tiêu chuẩn và điều kiện địa phương cho từng tiểu bang. Trên thực tế, vì luật của nhiều tiểu bang nên lúc đầu số người có quyền đi bầu chỉ giới hạn cho những người đàn ông đã trưởng thành và có tài sản hay có trả một số tiền thuế. Tới năm 1830 thì điều kiện có tài sản hầu như đã không còn nữa và lúc bấy giờ tất cả các người đàn ông da trắng đã có quyền bỏ phiếu. Trước cuộc Nội chiến dân da đen thường không được đi bầu ngay cả trong các tiểu bang đã bãi bỏ tình trạng nô lệ. Khi ngưng tiếng súng vào năm 1865, ba tu chính quan trọng của Hiến pháp báo trước những sự thay đổi lớn về quan điểm thế nào là tập thể chính trị tại Mỹ - tức là những người được quyền bỏ phiếu và những người ứng cử. Tu chính thứ 14 (1868) cho rằng: ‘ Những người sinh tại Mỹ hay nhập quốc tịch Mỹ và thuộc thẩm quyền của Hoa kỳ, đều là công dân của Hoa kỳ và của tiểu bang nơi cư ngụ’ - như vậy là lần đầu tiên tư cách công dân Hoa kỳ và công dân tiểu bang đã được quy định theo Hiến pháp. Tu chính cũng còn nói rằng: ‘ không một tiểu bang nào có quyền từ chối quyền bảo vệ trước pháp luật cho bất cứ người nào sống trong thẩm quyền của tiểu bang’. Tu chính thứ 15 (1870) xóa bỏ việc dùng chủng tộc như là một tiêu chuẩn để đi bầu, nhưng đến cả mấy chục năm sau lời cam kết này mới thực hiện được. Thực vậy, có những tiểu bang đã tìm ra những cách tránh né Hiến pháp. Một trong những các tránh né đó là đưa ra ‘điều khoản cha ông’(grandfather clause) mà mãi tới năm 1915 mới bị Toà án Tối cao của Mỹ tuyên bố là không có giá trị. Điều khoản đó chủ yếu là miễn trắc nghiệm biết chữ cho những người đi bầu và các con cháu trực hệ của họ nếu họ đã đi bầu từ trước ngày 1 tháng giêng năm 1866. Cái thời điểm này khiến cho hầu hết các người da đen phải thi trắc nghiệm biết chữ mà họ khó có thể đậu. Một luật lệ nữa còn sống dai hơn cả ‘điều khoản cha ông’ là cách bầu vòng sơ khởi của dân da trắng. Bầu vòng sơ khởi - tức là bầu trong nội bộ đảng để lựa ứng viên - đã được áp dụng phổ biến trong nhiều vùng tại Mỹ như là một cách dân chủ hóa trong đảng bằng cách chuyển quyền lựa ứng viên từ giới lãnh đạo đảng xuống cử tri đoàn (electorate). Tại những tiểu bang mà chỉ có một đảng chiếm ưu thế như đảng Dân chủ tại các tiểu bang miền Nam, thì bầu vòng sơ khởi thực tế là đã trở thành bầu cử thực sự bởi vì đảng Cộng hoà chỉ có thể đối lập một cách tượng trưng hay gần như không thể đối lập trong một cuộc tổng tuyển cử. Thành ra ngay cả khi dân da đen có thể bỏ phiếu trong cuộc tổng tuyển cử, nhưng luật lệ một số tiểu bang không cho họ bỏ phiếu trong vòng sơ khởi, và do đó họ không có ảnh hưởng gì trong các cuộc bầu cử tại tiểu bang hay địa phương. Mãi tới năm 1944 thì Toà án Tối cao mới khẳng định là quyền đi bầu được bảo đảm trong Tu chính 15 áp dụng cho cả vòng sơ khởi lẫn tổng tuyển cử.