Các Nguyên Tắc Bầu Cử Dân Chủ

Tuy nhiên, ngay cả vào đầu thập niên 1960, trong 4 người da đen đủ điều kiện đi bầu mới chỉ có một người ghi danh, tỷ số thực sự đi bầu còn thấp nhiều hơn nữa. Những biện pháp áp dụng về hai mặt đã tạo ra những thay đổi lớn trong vòng 10 năm, khiến cho tỷ số người da đen đi bầu cũng sấp sỉ bằng tỷ số người da trắng. Biện pháp thứ nhất là việc bãi bỏ luật chỉ cho những người đóng thuế thân có quyền đi bầu, khiến cho những người nghèo, đa số là da đen, không được đi bầu. Tu chính 24 (1964) cấm việc dùng tiêu chuẩn đóng thuế thân trong các cuộc bầu cử liên bang; hai năm sau thì Toà án Tối cao tuyên bố là yêu cầu đóng thuế thân trong các cuộc bầu cử tiểu bang là bất hợp hiến. Biện pháp thứ nhì là Luật về Quyền Bỏ Phiếu năm 1965 - đạo luật bầu cử quan trọng nhất đã được Quốc hội thông qua từ trước đến nay - đã vô hiệu hoá được phần lớn các mánh khóe kín đáo để ngăn không cho người da đen đi bầu. Nhờ các biện pháp như giám sát bầu cử của liên bang và hủy bỏ trắc nghiệm biết chữ, số dân da đen ghi danh đi bầu đã tăng gấp đôi tại bang Georgia, gần như gấp ba tại bang Alabama, và vượt lên tới gấp 8 tại Mississipi. Ngược lại, phong trào phụ nữ đòi quyền bỏ phiếu, bắt đầu từ những năm 1840, phải mất nhiều thời gian hơn mới thành công, nhưng sau khi thành công thì không cần có thêm luật để bảo vệ. Năm 1869, vùng lãnh thổ Wyoming là đơn vị chính trị đầu tiên tại Hoa kỳ đã cho phụ nữ có quyền bỏ phiếu. Nhưng các bang khác thì tiến hành rất chậm, nhất là sau khi Toà án Tối cao năm 1875 đã phán quyết là các tiểu bang có thể tiếp tục không cho đàn bà bỏ phiếu mà không vi phạm Tu chính 15 của Hiến pháp. Tới cuối thế kỷ 19 có ba tiểu bang nữa cho phép đàn bà đi bầu. Tu chính 19 cho phép đàn bà đi bầu cả nước, và được kịp thời áp dụng cho các cuộc bầu cử năm 1920.

Ai được ứng cử

Các quy định về khía cạnh thứ hai của sinh hoạt chính trị - tức là quyền ứng cử vào các chức vụ trong lãnh vực công - luôn luôn cân bằng hai giá trị trái ngược với nhau. Một mặt thì các tiểu bang vẫn theo các truyền thống là có tính cách bao gồm tất cả mọi thành phần. Nghĩa là khi một cá nhân đã hội đủ các điều kiện về tuổi tác, nơi cư ngụ và tình trạng quốc tịch thì người đó có quyền ghi danh ứng cử để cho cử tri lựa chọn. Hiến pháp luôn luôn ngăn cấm việc dùng tiêu chuẩn tôn giáo để xét tư cách ứng cử, và năm 1961 Tòa án Tối cao cũng phán quyết là các tiểu bang không được dùng tiêu chuẩn tôn giáo để xét tư cách ứng cử.