Các Nguyên Tắc Bầu Cử Dân Chủ
Mặt khác, đa số các tiểu bang đã cố gắng để giữ cho số ứng viên và đảng phái không quá nhiều. Vì các đảng phái chính trị có chức năng là tập hợp và đón nhận các lợi ích khác nhau nên truyền thống chính trị tại Mỹ thường thích có sự cai trị của một đảng chiếm đa số trong đó đã tập hợp các liên minh khác nhau, thay vì là của một đảng chiếm đa số nhưng lệ thuộc vào sự liên minh của các đảng khác nhau. Cái ý thích đó nhằm tạo ra một hệ thống khiến cho người thắng cử sẽ có đa số phiếu hay ít ra là cũng được sự hậu thuẫn của nhiều nhóm; điều này khó thể có được nếu có quá nhiều ứng viên hay quá nhiều đảng. Các mục tiêu này thường đạt được bằng cách đòi hỏi là một người muốn ứng cử vòng tuyển chọn sơ bộ trong đảng phải có một số chữ ký ủng hộ trong đơn xin ứng cử (và cũng phải trả một lệ phí ghi danh). Số chữ ký và tiền lệ phí ghi danh cho các chức vụ ở cấp tiểu bang thường cao hơn nhiều so với các chức vụ ứng cử ở các cuộc bầu cử địa phương. Cũng tương tự như vậy đối với các đảng phái. Một đảng muốn tên ứng viên của mình được ghi trong lá phiếu có thể được yêu cầu chứng minh là đã có sẵn một hậu thuẫn tối thiểu dưới hình thức như số chữ ký ủng hộ trong đơn xin hay số phiếu đã có được trong cuộc bầu cử trước. Các luật lệ về bầu cử của tiểu bang cũng gây ra những trở ngại đặc biệt cho những ứng viên của ‘đảng thứ ba’ (ngoài hai đảng chính là Cộng hoà và Dân chủ) muốn ứng cử tổng thống. Các ứng viên tranh cử cấp liên bang và tiểu bang cũng như cấp địa phương phải hội đủ điều kiện tranh cử của từng tiểu bang thì mới được ghi tên vào trong lá phiếu của tiểu bang đó. Điều này có thể dễ dàng đối với hai đảng chính nhưng có thể rất khó khăn đối với một đảng thứ ba. Tuy nhiên, tư thế áp đảo của một trong hai đảng chính trong lịch sử Mỹ không giới hạn sự lựa chọn của các người đi bầu nhiều như người ta tưởng. Sở dĩ như vậy là vì có ba lý do: chủ trương của hai đảng chính cũng đã thay đổi theo với thời gian; các đảng thứ ba cũng đã khiến các đảng chính nhận thấy các quan điểm thay đổi trong số cử tri; và bất cứ một chính sách nào do Quốc hội hay hệ thống hành chánh của tổng thống ban hành cũng có thể bị khiếu nại tại Tòa Tối cao về tính cách hợp hiến của chính sách đó.
