Các Nguyên Tắc Bầu Cử Dân Chủ
Trong việc đếm phiếu, trong nhiều năm cũng đã có những quy định pháp lý để bảo đảm cho công bằng và không bị nhầm lẫn. Vì vậy các tiểu bang đều có luật quy định các trường hợp cần đếm lại phiếu và cho phép người có vẻ thất cử được tranh biện về cuộc bầu cử. Nếu không làm như vậy thì các nghi ngờ về đếm phiếu chính xác có thể làm dân chúng mất tin tưởng vào sự công minh của bầu cử và làm giảm tư cách hợp pháp của người được tuyên bố là thắng cử. Không có thí dụ nào rõ ràng hơn về điểm này bằng cuộc bầu cử tổng thống dằng dai năm 2000; thí dụ này cho ta thấy rõ hơn bao giờ hết những vấn đề có thể nẩy sinh trong cái công việc tầm thường như đếm phiếu.
Bầu cử tổng thống
Theo Hiến pháp mỗi một tiểu bang được chia cho một phần phiếu của tập đoàn bầu cử (electoral vote) bằng với số đại diện của bang tại Quốc hội, riêng vùng District of Columbia thì theo Tu chính Hiến pháp thứ 23 (năm 1961) được ba phiếu của tập đoàn bầu cử. Một ứng viên tổng thống có được đa số phiếu trong tổng số 538 phiếu của tập đoàn bầu cử (ít nhất là 270 phiếu) thì sẽ thắng cử. Những phiếu này do các tập đoàn bầu cử bỏ khi họ tập họp tại thủ đô của tiểu bang vào ngày 18 tháng 12 ( do đó trong tiếng Mỹ gọi là ‘Electoral College’, “tập đoàn bầu cử”). Hiến pháp quy định là tập đoàn bầu cử tại mỗi tiểu bang “ được bổ nhiệm theo thể thức do viện Lập pháp của bang ấn định.” Từ giữa thế kỷ 19, những thành viên của tập đoàn bầu cử tại mỗi tiểu bang đều do dân chúng của tiểu bang bầu ra. Trong số 50 tiểu bang, ngoại trừ bang Maine và Nebraska, đều có quy định là ứng viên nào có được đa số phiếu của tập đoàn bầu cử thì được coi như là có được tất cả số phiếu của tập đoàn, những phiếu bỏ cho các ứng viên khác đều coi như là không có.
