Thể Chế Liên Bang và Dân Chủ

Người Mỹ từ lâu vẫn tin rằng tập trung quyền hành là một sự đe doạ cho tự do, và điều mà họ sợ nhất từ xưa đến nay là cách hành xử quyền của một chính quyền quốc gia từ xa. Trao quyền cho hai cấp chính quyền, chia quyền đó ra và cho mỗi cấp chính quyền có thẩm quyền tối cao trong giới hạn của mình là một cách giải quyết vấn đề [nan giải] là làm sao cho chính phủ có đủ quyền cần thiết mà không tập trung quyền hành quá mức đến nỗi làm phương hại tới quyền tự do. Các tiểu bang, tức là cấp chính quyền gần dân nhất, thực ra là để giới hạn quyền của chính quyền quốc gia. Sáng kiến này rất là hợp lý đối với thế hệ của những người lập quốc [Hoa kỳ]. Thực vậy, lý thuyết Mỹ về tư cách đại diện đòi hỏi là người đại diện phải ở ngay cùng một địa phương với những người mà họ đại diện. Tinh thần địa phương vẫn còn hấp dẫn đối với thế hệ ngày nay vì, như một nhà nghiên cứu đã ghi nhận, tinh thần đó làm thỏa mãn cái bản chất tự nhiên [của con người] là thích những gì gần cận, quen thuộc và e ngại những gì ở xa và trừu tượng” “Quyền của tiểu bang”, như người ta thường gọi, dựa trên điều được thừa nhận rằng tinh thần địa phương là quan trọng và người ta thường tin tưởng vào cái chính quyền mà người ta có thể kiểm soát được. Theo trực giác, chính quyền tiểu bang đáp ứng cái yêu cầu này nhiều hơn là chính quyền quốc gia. Vì tin tưởng như vậy nên đa số người Mỹ đều một mặt vẫn muốn địa phương kiểm soát những cơ cấu chính quyền trực tiếp ảnh hưởng tới cuộc sống hàng ngày của họ như công an, trường học, bệnh viện; mặt khác thì họ lại đòi là quyền công dân phải có tính cách quốc gia và không khác biệt từ tiểu bang nọ sang tiểu bang kia. Trên lý thuyết thì thể chế liên bang đáp ứng cả yêu cầu quốc gia lẫn địa phương trong cái chủ trương là quyền hành phải được giới hạn.