Thể Chế Liên Bang và Dân Chủ
Có thêm cấp chính quyền cũng giúp giúp người dân tiếp cận tới với việc làm quyết định ngoài việc nắm giữ chức vụ. Ảnh hưởng của các nhóm lợi ích có thể bị một cấp chính quyền này ngăn chặn nhưng lại được cấp chính quyền khác đón nhận. Trong những năm 1950 và 1960 những người tranh đấu cho quyền công dân gặp phải sự chống đối mạnh của các tiểu bang miền Nam chống hội nhập chủng tộc nhưng họ lại được chính quyền liên bang ủng hộ các nỗ lực của họ để thực hiện bình đẳng chủng tộc. Đầu thế kỷ thứ 20, các người cổ võ cho luật lệ về lao động và môi trường thường thành công trong việc vận động các tiểu bang thông qua các đạo luật nhưng lại bị chính quyền liên bang làm cho trở ngại. Do đó, thể chế liên bang có tiềm năng khiến cho chính quyền có thể đáp ứng với các lợi ích khác nhau, và đôi khi trái ngược nhau, của các tiểu bang. Vì vậy, thể chế liên bang khuyến khích và giúp cho việc điều hành một chế độ dân chủ đa phương trong một nền cộng hòa lớn. Trong số các nhà soạn thảo Hiến pháp, James Madison đánh giá cao việc có nhiều nhóm lợi ích vì điều này ngăn chặn việc hình thành lâu dài một nhóm đa số có khả năng uy hiếp quyền của thiểu số.
Sau hết, thể chế liên bang phát huy dân chủ bằng cách cung cấp một diễn đàn để phê bình và chống đối một cách hữu hiệu các chính sách và hành động của chính quyền. Một đảng không nắm được quyền cai trị trong chính quyền quốc gia vẫn có thể nắm được quyền tại tiểu bang và địa phương để có thể thách thức các ưu tiên hay quyết định của chính quyền quốc gia. Tuy một số các sự chống đối đó có thể là do quyền lợi của một phe nhóm, nhưng chắc hẳn phần nhiều là biểu thị những e ngại về tính cách sáng suốt của một chính sách hay đường lối hành động. Do đó thể chế liên bang bảo vệ quyền tự do của dân chúng chống lại chính sách quốc gia mà họ thấy là sai lạc; như vậy thể chế này giúp phát triển sự phê bình cần thiết và hữu hiệu về chính quyền và giúp kiện toàn nền dân chủ.
Sự căng thẳng sáng tạo
Trong hơn 200 năm, thể chế liên bang đã tạo nên một cái khung cho sự phát triển dân chủ tại Mỹ. Các sự đòi hỏi của chính quyền liên bang và các đòi hỏi của chính quyền tiểu bang luôn luôn có sự dằng co căng thẳng lẫn nhau ngay cả cho tới bây giờ. Giải quyết cái sự căng thẳng đó đòi hỏi phải luôn luôn chú ý tới cái vai trò của chính quyền và xét lại sự phân chia quyền hành hợp lý giữa hai cấp chính quyền. Sự cân bằng luôn luôn thay đổi và thường có tính cách sáng tạo này, dựa trên cái nguyên tắc chủ quyền thuộc về nhân dân. Vì vậy các cuộc tranh luận về thể chế liên bang là cuộc tranh luận xoay quanh vấn đề là chính quyền nào, liên bang hay tiểu bang, phản ánh ý nguyện cùa nhân dân nhiều hơn. Cuộc tranh luận đó cũng cho thấy giá trị nào được thịnh hành nhất trong cái thị trường của các tư tưởng chính trị. Đối với các vấn đề này sẽ không bao giờ có được câu trả lời dứt khoát và sự căng thẳng cố hữu trong thể chế liên bang sẽ không bao giờ biến mất. Trong cuộc dằng co giữa các cấp chính quyền, tuy trên thực tế nhiều khi rất rắc rối lộn xộn, người dân Mỹ có lẽ đã nhận ra rằng đó là cách bảo đảm tự do của họ tốt thứ nhì ngoài việc luôn luôn cảnh giác bảo vệ tự do. Chắc hẵn đây cũng là điều mà các nhà lập quốc kỳ vọng. Như James madison đã viết vào năm 1792: “ Nếu sự cải thiện trong lý thuyết về chính quyền tự do này không bị thất bại trong khi thi hành, thì có lẽ nó sẽ là di sản tốt nhất mà các nhà làm luật đã để lại cho quốc gia, và các điểm ích lợi của nó có lẽ sẽ là bài học hay nhất cho thế giới”. Đối với các quốc gia đang đi tìm một hình thức chính quyền thuận lợi cho tự do, thì cái di sản của thể chế liên bang cũng là một điều đáng xem xét.
© Học Viện Công Dân 2006
==================
Tài liệu đọc thêm
James Madison, Alexander Hamilton, and John Jay, The Federalist Papers [Luận cương về Liên bang] (Penguin, 1987)
Michael Les Benedict, The Blessings of Liberty: A Concise Constitutional History of the United States [Ân huệ của Tự do: Lược sử Hiến pháp Hoa kỳ] (D.C. Heath and Company, 1996)
Daniel J. Elazar, American Federalism: The View from the States [Thể chế liên bang Mỹ dưới nhãn quan của các tiểu bang] (3rd ed., Harper & Row, 1984) Daniel J.
Elazar, Exploring Federalism [Tìm hiểu thể chế liên bang] (University of Alabama Press, 1987)
ack P. Greene, Peripheries and Center: Constitutional Development in the Extended Polities of the British Empire and the United States, 1607-1788 [Ngoại vi và Trung tâm: sự phát triển cùa Hiến pháp trong các hình thức tổ chức chính trị mở rộng của Đế quốc Anh và Mỹ, 1607-1788] (University of Georgia Press, 1986)
Michael Lienesch, New Order of the Ages: Time, the Constitution, and the Making of Modern American Political Thought [Trật tự mới trong các thời đại: Thời gian, Hiến pháp và sự hình thành của các tư tưởng chính trị hiện đại tại Hoa kỳ] (Princeton University Press, 1988)
Paul C. Nagle, One Nation Indivisible: The Union in American Thought [Đất nước bất khả phân: Thể chế liên hiệp trong tư tưởng Mỹ] (Oxford University Press, 1964)
Peter Onuf, The Origins of the Federal Republic [Nguồn gốc của Cộng hoà Liên bang] (University of Pennsylvania Press, 1983)
James T. Patterson, The New Deal and the States [Vận hội mới và các tiểu bang] (Princeton University Press, 1969)
Jack N. Rakove, Original Meanings: Politics and Ideas in the Making of the Constitution [Ý nghĩa nguyên thủy: Chính trị và Tư tưởng trong sự hình thành của Hiến pháp] (Vintage Books, 1997)
Tác giả:
David J. Bodenhamer là giáo sư và giám đốc điều hành trung tâm Polis Center tại Indiana University-Purdue University, Indianapolis. Ông là tác giả và chủ biên của 6 tác phẩm trong đó có cuốn Fair Trial: Rights of the Accused in American History [Quyền của bị cáo trong Lịch sử Mỹ] (1992) và The Bill of Rights in Modern America: After 200 Years [Luật Nhân quyền trong nước Mỹ hiện đại] (1993), viết cùng với James W. Ely, Jr.
